Sài Gòn – Những suy nghĩ lộn xộn

Tôi tới Sài Gòn 3 tháng trước, tìm việc ngày này qua tháng khác, xem chừng đã ngán tới tận cổ. Tới một ngày, tôi quyết định chẳng thể ngồi nhà thêm được nữa, tôi liền lao ra phố đi thử lần lượt những thứ “của lạ” đất người. Trong lòng bỗng cảm thấy đời có ý nghĩa.

“Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn.”

Tôi đã cảm nhận điều ấy rất rõ ngày rời Pháp. Trước đó tôi đã cứ coi châu Âu như một cuộc dạo chơi, tôi chưa bao giờ coi mình là một người từng “ở” Pháp. Ấy vậy mà về Việt Nam, có chút nhung nhớ cứ đeo bám hoài dai dẳng. Những kí ức cứ thỉnh thoảng kéo về, làm tim nhoi nhói lên một chút. Có thể chỉ là những tối bước đi lâng lâng lảo đảo đi bộ trên đường về kí túc xá đêm tối, hay cái này siêu thị Pháp có mà siêu thị Việt không có. Tôi tiếc rằng, bởi những rào cản ngôn ngữ, thời gian, tiền bạc mà tôi đã không thể tận hưởng cuộc sống ở châu Âu hết mức. Tôi không muốn điều ấy lại một lần nữa xảy ra với Sài Gòn.

Thế nên tôi sẽ cảm nhận nó từng ngày, mảnh đất này. Tôi biết mình sẽ chẳng ở đây mãi, hi vọng rằng ngày nó trở thành “mảnh tâm hồn”, tôi sẽ không có gì nuối tiếc nữa.

Có những cảm xúc chỉ người đi xa mới hiểu. Trước kia, bạn thân tôi từng nói nó chẳng bao giờ có giấc mơ đi đâu xa xôi vì nó lo cho bố mẹ nó quá nhiều. Tôi đã cảm thấy đó là một tư tưởng kì quặc, chủ nghĩa cá nhân của tôi khi ấy đè bẹp tất cả. Giờ không sống gần gia đình, tôi mới bắt đầu thấm cái nhớ nhà và những lo toan đầy bất lực cho cha mẹ, ông bà. Có lẽ đây chính là thứ đặc tính của người Việt Nam luôn kéo những người con về nguồn cội của mình, hóa ra tôi “rất Việt Nam” mà không biết.

Hay cái sự định nghĩa “tôi là ai?” luôn ám ảnh kẻ xa xứ, cứ quẩn quanh luôn luôn. Đi nước ngoài thì cảm thấy mình là đại diện cho đất nước Việt Nam. Vào Sài Gòn thì thấy mình là đại diện cho Hà Nội. Tôi háo hức ôm vào mình những tri thức mới, rồi cũng ráo riết ghì chặt những giá trị riêng của nguồn gốc mình ở lại, từ giọng nói, tới cách dùng từ, cái “chất” của người Hà Nội. Tôi cho rằng, chẳng ở đâu mà bạn cảm thấy bạn Hà Nội hơn là…không ở Hà Nội. Hà Nội giờ cũng tương đối tạp, thời thế cũng ít nhiều thay đổi, so với những ngày xưa cũ hay những giá trị “gốc” thì ai chắc chẳng ai là người Hà Nội nữa! Tôi trước cũng không dám gọi mình là người Hà Nội, vì cứ có cảm giác không xứng. Nhưng tới khi giao tiếp với các bạn từ vùng khác tôi mới thấy rằng sự khác biệt nằm ở những điều thản nhiên hơn rất nhiều, giọng nói nhẹ hơn, nói ít từ thừa hơn, đi chậm hơn thôi chẳng hạn.

Nếu ai đó bảo tôi so sánh, tôi sẽ nói Hà Nội lành, chậm, nên thơ hơn nhưng cũng gò bó hơn. Còn Sài Gòn thì náo nhiệt, thú vị hơn, bình dị hơn mà cũng xô bồ hơn. Người miền Bắc thì từ trong nhà tới ra ngoài đường bị bủa vây bởi những định kiến, dòm ngó, rèm pha, kẻ miền Nam thì ngày ngày kẹt xe, lo sợ cướp giật. Những thứ hay ho thì ở đâu cũng có, người Hà Nội thì thấy Sài Gòn lắm đồ rẻ đẹp, người Sài Gòn thì ngược lại. Điều này đúng với cả các loại hình dịch vụ, khóa học hay vật chất. Tất cả đơn thuần chỉ là đứng núi này trông núi nọ.

Nhà ở Sài Gòn rất nhiều thể loại. Nhà có 1 cái “lồng” chòi ra ngoài như ban công để bày đồ trang trí; tầng 1 gọi là tầng trệt, tầng 2 gọi là lầu 1; chỉ được gọi là lầu khi xây bằng bê tông, lát gạch; tầng làm bằng cốt sắt và ván gỗ gọi là gác; rồi có cả thể loại dù là gác nhưng xây như lầu nên gọi là lầu nhưng vận động mạnh vẫn kêu ọp ẹp; hay nhà mặt tiền bé tí mà đi vào trong thì to như tổ dân phố… Nước sử dụng ở đây cũng không phải 100% là nước máy mà phần nhiều là nước giếng, tôi thì không thấy có vấn đề gì nhưng có người không hợp. Do đặc thù thời tiết nên rất nhiều phòng trọ sinh viên ở đây có điều hòa. Gía thuê nhà ở Sài Gòn theo tôi là đắt hơn Hà Nội, đặc biệt là các quận trung tâm. Có những căn phòng có thể nói là…không thể tin nổi: tối mù, vách ngăn bẩn thỉu, nhỏ hẹp mà có tới vài người ở chung. Người ta nói Sài Gòn chỉ còn 1 phố cổ là phố Hải Thượng Lãn Ông. Tôi thấy cũng không hẳn, bởi các nhà cũ rải rác khắp Sài Gòn. Thường những nhà như vậy ở Hà Nội chắc bị dỡ hết rồi quá!

IMG_3246

Cái này có thể không hẳn là đặc tính của dân Hà Nội, có lẽ là của mình tôi thôi cũng nên. Nhưng tôi không thích sống tạm bợ, kiểu quá nhiều người ở chung, phải nấu ăn trong phòng hoặc đồ đạc quá bừa bãi. Khi đi tìm chỗ ở tại Sài Gòn, tôi đã chứng kiến rất nhiều người ở như thể chỉ cho có. Khi đi đường, trừ những khu vực giàu có cao ốc lồng lộn, nhà dân buôn bán cũng có vẻ lộn xộn. Về điểm này, tôi nghĩ (hình như) ở Hà Nội, người ta sống quy củ hơn.

Tôi thích cách những món ăn ở Sài Gòn không có nhiều đồ độc hại. Hàng quán bán hoa quả rất nhiều, các cốc chè cũng làm từ nguyên liệu tự nhiên. Dù để thích nghi với khẩu vị người Sài Gòn không phải điều dễ nhưng tôi vẫn thích vì có nhiều lựa chọn. Gía đồ ăn vặt khá rẻ và người bán hàng cũng không nề hà gì nếu bạn chỉ muốn mua 1 chút ăn thử. Ở Hà Nội, một vài chỗ tỏ thái độ rõ nếu bạn mua ít. Nhưng chuyện ăn uống ở Sài Gòn trở nên hơi bực mình khi bạn luôn phải nêu rõ mình muốn ăn bát cỡ nào. Bởi một cửa hàng có đến 3 loại bát từ nhỏ tới lớn, bát lớn thì rất đắt, mà bát nhỏ thì đã đủ ăn rồi. Nếu bạn không nêu rõ người bán hàng sẽ tự động mang ra bát nhỡ hoặc to. Chưa kể khăn ướt tính tiền nữa nên hãy luôn mang theo khăn giấy! Muốn đi ăn ở Sài Gòn cũng phải canh giờ, vì nhiều nơi mở cửa chỉ sáng hoặc chỉ tối. Kể cả món xôi vốn là món ăn sáng nhưng xôi cadé Trần Phú lại mở từ 20h, tôi không hiểu… Nếu bạn ăn cơm bình dân/văn phòng ở Sài Gòn, nên nhớ bạn chỉ nên gọi 1 món nếu muốn trả giá 30k đổ xuống. Lý do rằng ở đây mỗi món sẽ tính thêm khoảng 10k, có chỗ còn hơn. Lần đầu ăn mình phải trả gần 50k vì gọi 3 món, mà mỗi món cũng đâu có nhiều, chừng đó ngoài Hà Nội chỉ 30k là đắt. Điều tích cực là ở Sài Gòn tôi tiết kiệm được nhiều tiền ăn ngoài vì…không hợp khẩu vị. Bình thường, những dịp có tiền, tôi có thể ăn phở, bún… ở Hà Nội các buổi sang, cả buổi trưa, có khi tối. Nhưng ở Sài Gòn thì ăn một bữa ngoài thôi cũng đủ là động lực để tôi tự nấu tại nhà…

Dịch vụ ở Sài Gòn nhìn chung tốt hơn ở Hà Nội. Thông thường, người bán hàng, dù có là chợ cóc thì cũng luôn biết nói cảm ơn. Người trông xe cũng có tỷ lệ dắt xe giúp khách cao hơn ở Hà Nội. Không rõ lý do nhưng đi mua sắm ở Sài Gòn tôi cũng cảm thấy dễ chịu hơn, không bị ai dán mắt nhìn theo. Dường như mình chưa gặp vấn đề gì với chất lượng dịch vụ. Gần đây, tôi thấy trên fanpage Grab có nhiều report lái xe ở Hà Nội trêu chọc, xử tệ với khách hàng trong khi ở Sài Gòn người chạy Grab thường khá đáng tin. Không biết có phải do người trong Nam tốt bụng hơn không? Tuy nhiên, việc người ở xa tới bị chém giá thì ở đâu cũng có. Điển hình là khi mình đi scan 5 tờ giấy, người ta lấy 5k/tờ và 5k/lần gửi mail…

Ở Sài Gòn, chỗ chơi vô vàn lắm! Điển hình là các chung cư tổ hợp các shop, quán ăn, cửa hàng chăm sóc da, tóc ở đây như thế này:

 

Sài Gòn có lẽ là nơi tốt hơn Hà Nội để học về sự đa văn hóa. Từ ngày vào Sài Gòn, tôi gặp rất nhiều loại người, từ tính cách tới xuất thân và công việc đều…lạ lùng. Khi nhắc đến đi ăn ở đây, lựa chọn cũng trải dài từ món nam tới món miền trung, miền bắc, rồi món người hoa. Ở Hà Nội, tôn giáo chủ yếu vẫn là đạo Phật, trong khi đó, tại Sài Gòn, nhà thờ, chùa Ấn Độ, thánh đường Hồi giáo hiện diện mọi nơi. Dấu ấn thời Pháp thuộc để lại ở Sài Gòn cũng có vẻ nhiều hơn Hà Nội. Vẫn còn những con đường, nhà thờ mang tên tiếng Pháp và có những tượng đài khiến tôi nhớ Paris rất nhiều. Rất may rằng, mọi người tôi gặp đều tốt và có cái nhìn tích cực về người Hà Nội.

IMG_3285

Thời tiết ở Sài Gòn khá dễ chịu. Có lẽ tôi vào Nam vào mùa mưa nên trời không nóng quá, kể cả lúc nắng thì vẫn có gió mát. Mưa nhiều nhưng mau tạnh. Tuy vậy, tôi vẫn nhớ cái mát hiu hiu, rười rượi của Hà Nội những ngày mùa thu, trên đường Phan Đình Phùng, với nắng xuyên lá và tiếng kêu xào xạc. Kiếm mỏi mắt ở đất Sài Gòn tôi vẫn chưa thấy con đường nào rợp lá xanh như thế! Nhớ những sáng sớm đường vắng, tôi có thể ngửa mặt lên trời mà vừa lái xe vừa ngắm nắng lấp lánh, ở Sài Gòn thì lúc duy nhất tôi dám rời mắt khỏi đường là lúc kẹt xe. Tắc nhiều lắm, cái này thì quả thật là đặc sản!

Không chỉ hay tắc đường, khoảng cách giữa các điểm còn xa. Thứ nhất, các quận ở Sài Gòn đều lớn, đi từ đầu này sang đầu kia của một quận đã mệt rũ. Thứ hai, Sài Gòn rất nhiều đường một chiều, đôi lúc chiều dài đường chim bay chỉ 1km, đi xe phải mất 3km… Có đường lại có quá nhiều đèn đỏ. Một người bạn từng nói với tôi, đi mất 30 phút thì gọi là gần, 10km chưa phải là xa! Đường Sài Gòn không chỉ có chữ mà còn có…số. Mà có khu đường toàn số. Hai đường ở hai quận khác nhau, xa lắc lơ, có thể có cùng một tên. Một con đường có thể dài tới 3 quận. Có đường đánh số nhà như…dở hơi. Nhìn chung, quá trình làm quen với đường Sài Gòn có thể rất mệt mỏi, nhưng cũng không phải bất khả thi.

Bạn tôi từng hỏi, đường Hà Nội có phải bé lắm không? Tôi nghĩ, cũng không hẳn, nhưng Hà Nội thì chắc chắn ít người hơn…

IMG_3229

Người SG ăn mặc đẹp hơn người Hà Nội. Chắc bởi sự có mặt của nhiều hãng thời trang lớn và cái nhìn thoáng của dân địa phương. Tôi đã thấy nhiều cô gái đi siêu thị mặc crop top hở bụng, hay những cậu chàng bận đồ thùng thình kì cục. Lần đầu, tôi thậm chí kéo người yêu, bảo anh ấy rằng ô kìa, sao bạn ấy mặc thế không ngại? Lâu dần cũng quen. Kể ra, trời Sài Gòn nóng, mặc vậy cũng hợp lý. Chứ ở Hà Nội gió lùa, lạnh bụng chết mất! Hôm vào vincom Đồng Khởi, tôi cũng ngạc nhiên vì mọi người tới ăn uống mua sắm nhiều quá! Trong khi vincom ở Hà Nội thì vắng tanh ngắt. Tôi có cảm giác sức mua ở đây lớn hơn, vì dân số là một lẽ, vì thói quen tiêu tiền nữa. Gần như tuần nào ở Sài Gòn cũng có hội chợ, trong khi ở Hà Nội thì 1 tháng 1 lần.

Có một điều ở Sài Gòn tôi rất ghét và mãi chưa quen được: thu tiền vé xe. Ở Hà Nội, quán xá thường miễn phí gửi xe, hoặc giao động từ 2-5k. Ở SG 10k gửi xe cũng có, có hôm đi khám phá loanh quanh mà mất tới 30k gửi xe và cảm thấy bực bội. Có nhiều lần tôi thiếu tiền vé xe ở Hà Nội, người ta cũng dễ dàng cho qua. Còn ở đây đã có lần tôi bị chửi sấp mặt.

Người Sài Gòn có vẻ dễ tính, không để bụng, nhưng cũng không phải không hay càu nhàu. Tôi đã từng bỏ 2 quán cà phê đi vì đòi tiền vé xe, tôi cảm thấy khá bất mãn vì phải trả tiền cho thứ tôi coi là đã phải include trong phí dịch vụ của quán. Hiển nhiên những người trông xe thái độ không vui vẻ gì, làm tôi cũng bực theo. Có lần, tôi hút cần rồi đi ăn vỉa hè, chắc trông ngẩn ngơ quá hay sao mà người ta dòm ngó rất lâu, rồi hỏi mấy câu ngớ ngẩn, còn kêu tôi bị cô hồn nhập… Tóm lại, ở đâu cũng có người này người kia, bản tính hay góp ý, để tâm chuyện của người khác chắc là của người Việt nói chung.

 

 

 

Advertisements

Paris – a movable feast

“If you are lucky enough to have lived in Paris as a young man, then wherever you go for the rest of your life it stays with you, for Paris is a moveable feast.”

– Ernest Hemingway –

So, let’s be real, I don’t get that. I’m an broke asian student that still struggling finding my way to fit in a society that is so different from where I grew up in. I can never feel the way Hemingway felt. Is that a disappointment? Somehow, a tiny little bit, yes. But then thinking about it, actually, not at all. I enjoyed Paris in my own fullest way without regret. Paris is truly a feast that you can never get enough since the very first bite.

paris-1

Not just in Paris but everywhere you travel to, would looks very different at night and you might want to give it a try. I don’t even consider going up Eiffel tower as I have height phobia, but if you are interested, you should book the ticket online. It’s cheaper and could save you a lot of time. There is also a restaurant on the tower, I really don’t want to know how expensive it is.

paris-6

How the Louvre looks from the inside.

The Louvre has everything you can think that could exist in a museum here, from paintings to sculpture, Egyptian to European coffins, daily essentials from multiple of ancient cultures, magnificent interior setting…. you name it. But, seriously, if you are not interested in art or you haven’t read any thing about the Louvre, you should skip it. I will state this again, it’s HUGE. It might takes days to visit the whole place so forget about it. Do a little research online, mark what you want to see and go straight to them. You can thank me later.

paris-7

I know it might be illegal to post pictures of others online like this but this is a really nice one. I will take this down if requested. Anyway, the wedding photoshoot is exhausting I believe everyone can imagine. Even so, both the bride and the groom looks sooo happy together. His sweet and gentle gesture really touched me. This is what should be happening everyday in Paris, don’t you think so? Taken near the Louvre.

paris (8 of 1)

Arc de Triomphe turned out to be one of the best attraction I have visited in Paris. The history of it is far more interesting than I thought: “The Arc de Triomphe honours those who fought and died for France in the French Revolutionary and Napoleonic Wars, with the names of all French victories and generals inscribed on its inner and outer surfaces. Beneath its vault lies the Tomb of the Unknown Solider from World War I” (Wikipedia). I was also lucky enough to be here at 6 pm to witness a daily ceremony.

paris (9 of 1)

Underground passage to Arc de Triomphe.

paris-5

This should not be a part of a feast but it’s there so I think I might want to capture it. So apparently you can rent a Ferrari for 90 euro, 20 minutes is not much but could be a lifetime deal for some people. Not for me though. I’m a little annoyed that this kind of business is ran in “the city of light” and people really paying for it. Like, in the end, Paris is super touristy.

paris-12

An old Vietnamese note, taken in Paris’s flea market: Marche aux Puces de St-Ouen.

paris (14 of 1)

As you can see, they sell all kind of old junky stuffs. The flea market is quite out of the city. You might get confused when you reach the place as there are many shops and even another markets around (seems to belongs to the immigrant). Stick to your map and you will find it. It is open in the weekend and on Monday. But when we arrived at around 10 AM on Monday the market seemed to not wake up yet. So I guess you should come in the afternoon during the weekend?

paris-1

Sacre Coeur – The Basilica of the Sacred Heart of Paris. I am not religious so it’s hard to understand the meaning of what I have seen here. But it surely is one of the most peaceful place I have ever been to. I spend a quite long time just sitting there and looking at the ceiling. Being afraid of height, it’s a little bit scary but I just can’t help doing it.

paris (5 of 1)

Chilling in the park. Another piece of French lifestyle I want to make it my own.

paris (20 of 1)

The famous french Tartare. This is so far my bravest experience but also the most rewarding in France. I just wanted to try it but didn’t really expect much. It turned out to be amazing, the meat, despite being raw, didn’t taste that much “raw”. It was full of flavors and didn’t hurt my stomach at all. If you are about to try Tartare, I suggest you to find a nice restaurant and don’t hesitate to spend more as you will want the best quality meat.

Nantes – The elephant!

Les Machines was the one and only thing I kept thinking about before the trip. Such a pity, when I reached the place, it was soooo crowded that I gave up buying tickets to see the whole museum. But just looking at the building from outside, I made myself swear that I will come back and pre-purchase the ticket online. It was truly a masterpiece of modern world!

I think the managers of the place let people see the elephant for free as an appeasement, like, “We know you forgot to buy the ticket earlier, we know you can’t handle to long line, thank you for coming anyway, here, take a look at this giant mechanic moving, water spraying elephant!”

nantes-3.jpg

This is awesome enough! I definitely will come back for the rest soon! You can check the price for their service online, like riding on the elephant or trying a super cool Gothic style merry-go-around!

nantes-2

The main square with magnificent fountain and a peak of St. Nicholas Church. Typical French!

nantes-4

200 years old Passage de Pommeraye. The shopping passage was stunning and bright with glass ceiling, very different from others I have been to. Absolutely gorgeous. I wish it was less crowded though 😦

 

Lyon – “Can we just move here?”

lyon-1

Lyon đẹp như một giấc mơ cổ, giấc mơ về một châu Âu đầy màu sắc, vừa xưa cũ vừa sống động.

lyon-8

Một góc sông Saône xế trưa và cây cầu bắc sang phố cổ Lyon.

lyon-14

Hai người bạn của mình trong một ngã ba tại phố cổ Lyon lúc trời sẩm tối. Vieux Lyon cũng na ná như bàn cờ (nhưng có độ dốc khác nhau) làm mình nghĩ nhiều tới Hà Nội 36 phố phường. Đi phố cổ Hà Nội loằng ngoằng quá đến giờ mình vẫn chưa thông thạo, còn đi phố cổ Lyon mình lạc vào một thế giới xưa cũ đầy bí ẩn, với ánh đèn vàng mật ong, đường đá trăm năm và những cửa tiệm đầy mê hoặc.

lyon-13

Vin chaud – Đây rồi!!! Nếu nói đi Pháp đạt được thành tựu gì thì mình sẽ trả lời rằng phát hiện ra có thứ tuyệt trần như vin chaud trên đời! Chắc chỉ có những nơi du lịch mới bán vin chaud, bởi một cốc vin chaud có giá rất đắt (2-3 euro), có ít tẹo nhưng mà chao ôi ngon. Mình nghĩ ở Pháp người ta uống vinchaud vào dịp đặc biệt (Giáng sinh), mà có uống thì họ cũng tự nấu được, chứ tiền mua 1 cốc vin chaud đã bằng 1 chai rượu rẻ rẻ rồi! Vin chaud 3 euro chỉ bán cho khách du lịch như mình thôi… nhưng mà không sao… một cốc rượu nóng đượm mùi gia vị giữa tiết trời se se lạnh, bao nhiêu mình cũng trả ấy chứ! (đùa thôi….)

lyon-4

Tiệm bán cocktail pha sẵn đủ vị từ thông thường như Sex on the beach, tới vị đặc Pháp như Caramel beurre salé, đến vị nghe đã muốn thử ngay như…Orgasms! Rượu bán nhiều thể tích khác nhau, mình mà có tiền thì mình thử hết! (Nhưng mà mình không có…). Tiệm này còn bán rất nhiều đặc sản Pháp như Babas (một loại bánh mềm nhúng đẫm rượu rhum siêu nặng), các loại sốt, pate, terrine, mù tạt, dầu ngâm thảo mộc, kẹo, sôcôla, marshmallows và ôi ôi ôi chocolate chaud (socola nóng) đúng chuẩn socola đun chảy!

lyon-22

Lyon là một thành phố vô cùng trẻ. Ngay từ giây phút mới đặt chân lên chuyến tàu điện ngầm đầu tiên mình đã ngạc nhiên vì tỷ lệ thanh niên chiếm phần lớn. Ngay cả khi đi dạo trong thành phố, các bạn trẻ tập nhảy, trượt ván, tán ngẫu khắp nơi. Ai cũng thanh mảnh và đẹp, từ diện mạo tới phong cách thời trang. Tiệm bán smoking equips này (và vài tiệm tương tự khác xung quanh) đối với mình cũng là minh chứng cho chất cá tính rất riêng của thành phố này.

lyon-5

À, Lyon có món này, hôm đó không thử giờ tiếc đứt ruột 😦 Có vẻ đặc sắc vì tiệm nào cũng có, tiệm nào cũng to đùng, đủ màu xanh đỏ tím vàng. Thường mình không ham maringue vì sợ ngọt, nhưng maringue khổng lồ thì cả đời chắc không thấy mấy lần…

lyon-21

Ở Paris cũng có vòng quay khổng lồ (giant wheel – mình không biết tiếng việt là gì 😦 ) như thế này. Có vẻ thành phố lớn nào cũng có một cái, mình sẽ kiểm chứng chuyện này sau!

lyon-20

Đây là một trong những lý do tại sao bạn nên có một chiếc máy ảnh tốt: Bức ảnh này và bầu trời mình ngắm nhìn vào giây phút ấy giống nhau một 9 một 10 và mình rất mừng vì mình đã có chiếc máy ảnh không-cần-xịn-quá để ghi lại nó.

Mình đặt dưới đây những bức hình chụp một phần bảo tàng Miniature and Movie Scenery ở Lyon, một bảo tàng có tiếng về đạo cụ phim ảnh và mô hình tí hon. Mình tin rằng nếu tất cả những điều tuyệt vời không tưởng về Lyon ở trên không đủ thuyết phục bạn (which actually can not happen), thì bảo tàng này sẽ kéo bạn đến Lyon ngay lập tức!

museum-21

museum-17museum-16museum-14museum-10

museum-7

Little shisha.

museum-20

*wiggle wiggle*

Lyon còn nhiều nhiều nơi đẹp, nhiều thứ hay lắm, mình hoặc chưa thể đi, hoặc chụp xấu quá không dám up…

Thế nên là…

Would you come and stay in Lyon with me?

Chợ cuối tuần Rennes

food-4

Thời tiết tháng 2 rét như cắt. Cái rét ở Pháp khác ở Việt Nam nhiều lắm, nó không lạnh buốt, gió lùa vào từng kẽ áo mà chỉ lạnh những chỗ nào “hở ra ngoài”. Nhưng mà chao ôi lạnh này là lạnh đến đông cứng. Mình không có găng tay, rút tay ra khỏi túi chừng 2 phút đã thấy mất cảm giác rồi.

food-10

Rennes gần biển nên ở chợ lúc nào cũng đầy ắp hải sản tươi, to bự, đa dạng và hết rất mau. Chợ chỉ họp 1 buổi sáng thứ 7 thôi, cứ đến chừng gần trưa, mấy sạp hàu, cua ghẹ đã vơi đi nhiều lắm.

food-1

Mình rất khoái thử những thứ mới mẻ. Tuần nào đi chợ mình cũng cố mua những loại thực phẩm mình chưa ăn bao giờ, để rồi có những lúc hí hửng càng lắm thì thất vọng càng nhiều. Ví dụ như bông atisô kia, đem về hầm vị nước rất ngon, còn thân hoa thì quả thật không ăn được 😦 Ấy là mình đã hầm mấy tiếng rồi, chứ thường người ta chỉ hấp lên rồi chấm sốt ăn từng bẹ một, không hiểu ngon ở chỗ nào 😦 Trông thì đẹp thôi…. Tất cả mọi loại củ, lá khác thì đều ngọt và sạch hơn ở nhà mình. Đời sinh viên lười biếng, mình chẳng thèm rửa rau bao giờ mà đến giờ vẫn chưa chết…

food-6

Ôi những con gà tơ béo múp míp căng mọng. Mình muốn lân la ra hỏi giá lắm, hỏi xem có mua được nửa con không, hỏi xem già này nướng có phết sốt gì không blah. Nhưng không biết tiếng nên ngại quá, hóa ra mình nhát hơn mình nghĩ!

food-9

Chợ có nhiều khu, mỗi khu chuyên một thứ. Khu này là khu ẩm thực, đồ ăn rất đa dạng và thơm nức, ấm nóng.

food-3

Nấm chiếc nào chiếc nấy mập mạp trông cưng muốn cắn. Mỗi chậu con là 1kg, người bán hàng để sẵn để người mua chọn cho dễ. Chất lượng đồng đều nhau nên chẳng ai phải lăn tăn nhiều, cứ thế dãy người xếp hàng mua rau nhích đều đều. Người mua rất nhanh, người bán cũng rất nhanh, nhưng không ai quên nụ cười niềm nở, xin chào, cảm ơn, hẹn gặp lại, chúc ngày tốt lành. Mình tồ tới mức không hiểu giá bao nhiêu để mà trả, lề mề chậm chạp đếm từng đồng xu, vì mình chỉ mua 500g thôi nên người bán phải múc riêng, vẫn cười, không sao, không hề gì!

food-5

Chợ cũng là nơi tụ tập những người hát rong, thổi kèn, dàn nhạc,….

food-2

Olive thì bạt ngàn lựa chọn

Khi người ta ra công viên nằm ngủ

parcduthabor-4

Mình chưa chơi bao giờ, mình ngại quá, vì mình vốn kém nhanh nhạy. Thế đấy, có những thứ với nhiều người bình thường như lẽ dĩ nhiên, với người khác lại trở thành vấn đề không nhỏ. Không biết quả bóng đi đâu rồi nhỉ?

parcduthabor-12

Mình phải lòng những góc nhỏ bé xinh xinh.

parcduthabor-5

Mình muốn ngồi dưới ánh nắng này, nằm dưới ánh nắng này, thật lâu. Như một con mèo vàng lim dim hạnh phúc!